Việt Nam cần khai phá các không gian phát triển mới dựa trên khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo để tạo động lực tăng trưởng bền vững, vượt qua giới hạn mô hình truyền thống.
Chuyển đổi mô hình tăng trưởng từ chiều rộng sang chiều sâu là một yêu cầu cấp thiết đối với Việt Nam trong bối cảnh hiện tại. Việc khai thác tối đa tiềm năng của khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo (KH&CN&ĐMST) không chỉ giúp tối ưu hóa các không gian phát triển truyền thống mà còn mở ra những không gian hoàn toàn mới, định hình lại bức tranh kinh tế – xã hội của đất nước. Đây là một chiến lược then chốt để Việt Nam vượt qua những giới hạn hiện tại và đạt được sự phát triển bền vững trong kỷ nguyên mới.
Chiến lược Khai phá Không gian Phát triển Mới
Việt Nam đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên phát triển mới, đòi hỏi sự thay đổi căn bản trong tư duy và cách tiếp cận. Mô hình tăng trưởng dựa trên lợi thế về lao động giá rẻ và tài nguyên thiên nhiên đã dần chạm đến giới hạn. Để duy trì đà phát triển và nâng cao vị thế trên trường quốc tế, việc khai phá các không gian phát triển mới dựa trên KH&CN&ĐMST là một định hướng chiến lược không thể thiếu. Điều này không chỉ là một sự lựa chọn mà là một tất yếu khách quan để đảm bảo sự thịnh vượng lâu dài cho đất nước. Chính từ nhận định này, các chuyên gia đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chuyển đổi tư duy “từ bản đồ hành chính sang bản đồ phát triển” – một sự dịch chuyển từ việc nhìn nhận không gian giới hạn bởi ranh giới địa lý sang một không gian được mở rộng bởi tầm nhìn, khả năng sáng tạo và năng lực kết nối. Việc này đòi hỏi một tầm nhìn chiến lược dài hạn, kết hợp với các chính sách hỗ trợ mạnh mẽ để biến KH&CN&ĐMST thành động lực cốt lõi.
Khoa học, Công nghệ và Đổi mới Sáng tạo: “Vật liệu cốt lõi”
Bộ trưởng Khoa học và Công nghệ Vũ Hải Quân đã nhấn mạnh vai trò trung tâm của khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số. Theo ông, đây không chỉ là công cụ hỗ trợ mà còn là “vật liệu cốt lõi” để kiến tạo các không gian phát triển mới. Điều này có nghĩa là KH&CN&ĐMST phải được lồng ghép vào mọi khía cạnh của quá trình phát triển, từ hoạch định chính sách đến triển khai thực tiễn. Việc đầu tư vào nghiên cứu và phát triển (R&D), khuyến khích đổi mới sáng tạo trong các doanh nghiệp và thúc đẩy chuyển đổi số trong mọi lĩnh vực sẽ tạo ra nền tảng vững chắc cho sự phát triển. Các công nghệ tiên tiến như trí tuệ nhân tạo (AI), dữ liệu lớn (Big Data), Internet vạn vật (IoT) và công nghệ sinh học sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc định hình các không gian phát triển này, giúp Việt Nam không chỉ bắt kịp mà còn vươn lên trong cuộc cách mạng công nghiệp 4.0.

Sự kết hợp giữa KH&CN&ĐMST và chuyển đổi số sẽ là chìa khóa để tạo ra những giá trị mới, tối ưu hóa các nguồn lực hiện có và mở ra những cơ hội chưa từng có.
Tối ưu hóa và Kiến tạo Không gian Phát triển
Việc khai thác các không gian phát triển không chỉ dừng lại ở việc tạo ra cái mới mà còn bao gồm việc nâng cấp và tối ưu hóa các không gian truyền thống. Điều này đòi hỏi một cái nhìn toàn diện và sự đầu tư chiến lược vào KH&CN để biến những tiềm năng sẵn có thành lợi thế cạnh tranh vượt trội. Đồng thời, việc khám phá các không gian “vùng đất mới” như không gian ngầm, tầm thấp và vũ trụ sẽ mở ra những chân trời phát triển chưa từng có, đòi hỏi sự dũng cảm trong tư duy và hành động.
Nâng cấp Không gian Truyền thống: Biển và Đại dương
Không gian biển và đại dương là một ví dụ điển hình về không gian truyền thống có tiềm năng to lớn nhưng chưa được khai thác triệt để. Khoa học công nghệ có thể giúp Việt Nam đánh giá chính xác hơn về tài nguyên biển, từ đó đưa ra các chiến lược khai thác bền vững. Ví dụ, việc ứng dụng công nghệ viễn thám và hệ thống thông tin địa lý (GIS) có thể giúp lập bản đồ tài nguyên biển một cách chi tiết, quản lý hiệu quả các khu vực khai thác thủy sản và bảo vệ môi trường biển. Phát triển năng lượng tái tạo ngoài khơi, như điện gió và điện sóng, sẽ góp phần đảm bảo an ninh năng lượng quốc gia và giảm phát thải carbon. Công nghệ sinh học biển sẽ mở ra cơ hội phát triển các sản phẩm mới từ nguồn lợi biển, từ dược phẩm đến thực phẩm chức năng, mang lại giá trị kinh tế cao. Việc nghiên cứu và ứng dụng các giải pháp tiên tiến để chống biến đổi khí hậu, bảo vệ đa dạng sinh học biển cũng là một ưu tiên hàng đầu. Nâng cấp không gian biển không chỉ là về kinh tế mà còn là về chủ quyền và an ninh quốc gia.
Khai phá Không gian Mới: Ngầm, Tầm Thấp và Vũ trụ
Bên cạnh việc nâng cấp không gian truyền thống, Việt Nam cần mạnh dạn khai phá “những vùng đất mới” như không gian ngầm, không gian tầm thấp và không gian vũ trụ. Đây là những lĩnh vực đòi hỏi sự dẫn dắt mạnh mẽ của công nghệ và dữ liệu. Không gian ngầm có thể được khai thác để xây dựng các công trình giao thông, hệ thống xử lý nước thải, hoặc các cơ sở hạ tầng thiết yếu khác, giúp giảm áp lực lên bề mặt đất và tạo ra không gian sống mới trong các đô thị lớn. Công nghệ xây dựng ngầm tiên tiến, cảm biến thông minh và hệ thống quản lý dữ liệu sẽ là chìa khóa cho sự phát triển này. Không gian tầm thấp, với sự phát triển của công nghệ drone và hàng không không người lái, mở ra các ứng dụng rộng lớn trong logistics, giám sát nông nghiệp, khảo sát địa hình và cứu hộ cứu nạn. Chính sách quản lý không phận thấp hiệu quả và an toàn là điều kiện tiên quyết. Không gian vũ trụ, mặc dù còn nhiều thách thức, nhưng việc đầu tư vào công nghệ vệ tinh, phát triển các ứng dụng viễn thám, dự báo thời tiết và giám sát môi trường sẽ mang lại lợi ích chiến lược cho đất nước. Việc hợp tác quốc tế trong lĩnh vực này cũng là một con đường quan trọng để Việt Nam tiếp cận các công nghệ và tri thức tiên tiến.

Những không gian này không chỉ là cơ hội kinh tế mà còn khẳng định vị thế khoa học và công nghệ của Việt Nam trên trường quốc tế.
Thay đổi Tư duy Quản trị và Kiến tạo Không gian Phát triển
Để thực sự khai thác và kiến tạo các không gian phát triển mới, Việt Nam cần có một sự thay đổi cơ bản trong tư duy quản trị. Từ bỏ cách tiếp cận “không quản được thì cấm” và chuyển sang một mô hình quản trị linh hoạt, dựa trên tiêu chuẩn, quy chuẩn và mức độ rủi ro, là một bước đi thiết yếu. Điều này không chỉ khuyến khích đổi mới mà còn tạo ra một môi trường thuận lợi cho sự phát triển của các công nghệ mới và các mô hình kinh doanh sáng tạo.
Chuyển đổi Tư duy Quản trị: Từ Cấm sang Quản lý Dựa trên Rủi ro
Tư duy “không quản được thì cấm” đã kìm hãm nhiều sáng kiến và công nghệ mới tại Việt Nam. Để khuyến khích đổi mới và khai phá các không gian phát triển mới, cần phải chuyển sang một mô hình quản trị dựa trên tiêu chuẩn, quy chuẩn và mức độ rủi ro. Điều này có nghĩa là thay vì cấm đoán ngay lập tức những cái mới chưa có quy định, các nhà quản lý cần nghiên cứu, đánh giá rủi ro và xây dựng các khung pháp lý linh hoạt để quản lý chúng. Ví dụ, đối với các công nghệ mới như xe tự lái, dịch vụ bay bằng drone, hay các ứng dụng trí tuệ nhân tạo, cần có các cơ chế thử nghiệm có kiểm soát (sandbox) để đánh giá hiệu quả và rủi ro trước khi đưa ra các quy định chính thức. Việc này sẽ giúp các nhà khoa học và doanh nghiệp tự do sáng tạo, thử nghiệm các ý tưởng mới mà không bị ràng buộc bởi các quy định lỗi thời. Đồng thời, việc thiết lập các tiêu chuẩn và quy chuẩn rõ ràng sẽ đảm bảo chất lượng, an toàn và tính bền vững của các không gian phát triển này, tạo niềm tin cho người dân và nhà đầu tư. Sự thay đổi tư duy này là một yếu tố then chốt để mở khóa tiềm năng to lớn của KH&CN&ĐMST.
Mở rộng Cơ chế Thử nghiệm có Kiểm soát (Sandbox)
Cơ chế thử nghiệm có kiểm soát (regulatory sandbox) là một công cụ cực kỳ hữu ích để thúc đẩy đổi mới. Bằng cách cho phép các công nghệ, sản phẩm hoặc dịch vụ mới được thử nghiệm trong một môi trường được kiểm soát và giới hạn, cơ chế này giúp giảm thiểu rủi ro cho cả nhà phát triển và cơ quan quản lý. Nó cho phép thu thập dữ liệu thực tế, đánh giá tác động và điều chỉnh các quy định trước khi áp dụng rộng rãi. Ví dụ, trong lĩnh vực công nghệ tài chính (fintech), nhiều quốc gia đã áp dụng sandbox để thử nghiệm các mô hình thanh toán mới, cho vay ngang hàng hay blockchain. Việt Nam có thể áp dụng rộng rãi cơ chế này cho các lĩnh vực công nghệ cao khác như thành phố thông minh, y tế số, nông nghiệp công nghệ cao, và các dự án khai phá không gian ngầm, tầm thấp, vũ trụ. Việc này sẽ tạo ra một sân chơi công bằng cho các doanh nghiệp khởi nghiệp, khuyến khích sự cạnh tranh và đổi mới, đồng thời giúp chính phủ xây dựng các chính sách phù hợp với tốc độ phát triển của công nghệ. Cơ chế sandbox không chỉ là một giải pháp kỹ thuật mà còn là một biểu hiện của tư duy quản trị mở và linh hoạt.
Tầm nhìn và Năng lực Kiến tạo Không gian Phát triển Phi vật thể
Không gian phát triển không chỉ giới hạn trong phạm vi vật lý mà còn mở rộng sang các lĩnh vực phi vật thể, đòi hỏi tầm nhìn xa, năng lực tổ chức và khả năng sáng tạo của cả dân tộc. Việc nhận diện, kiến tạo và quản trị hiệu quả các không gian này sẽ quyết định sự thành bại của Việt Nam trong kỷ nguyên mới.
Mở rộng Khái niệm “Không gian Phát triển”
GS.TS Lê Văn Lợi, Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, đã nhấn mạnh rằng “không gian phát triển của một dân tộc được mở rộng bởi tầm nhìn, khả năng tổ chức, năng lực sáng tạo và mức độ kết nối”. Điều này có nghĩa là khái niệm không gian phát triển không chỉ đơn thuần là địa lý hay địa giới hành chính, mà còn bao gồm các không gian “phi vật thể” như không gian tri thức, không gian văn hóa, không gian số và không gian hội nhập quốc tế. Việc đầu tư vào giáo dục, nghiên cứu khoa học, phát triển văn hóa và nghệ thuật sẽ tạo ra một không gian tri thức phong phú, là nền tảng cho sự đổi mới và sáng tạo. Xây dựng một không gian số an toàn, tiện lợi và kết nối sẽ thúc đẩy kinh tế số và xã hội số. Nâng cao năng lực hội nhập quốc tế sẽ giúp Việt Nam tiếp cận với nguồn lực, công nghệ và thị trường toàn cầu. Tầm nhìn này đòi hỏi sự phối hợp đồng bộ giữa các bộ, ngành, địa phương và toàn xã hội để kiến tạo một không gian phát triển toàn diện, bền vững và có chiều sâu.
Kiến tạo và Quản trị Không gian Phi vật thể
GS.TS Hồ Sĩ Quý đã khẳng định sự thành bại phụ thuộc vào năng lực nhận diện, kiến tạo và quản trị đồng thời các loại không gian, đặc biệt là các không gian phi vật thể. Không gian phi vật thể bao gồm không gian tri thức, không gian văn hóa, không gian số, không gian hội nhập, v.v. Để quản trị hiệu quả các không gian này, Việt Nam cần đầu tư mạnh vào hạ tầng số, phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao, xây dựng hệ sinh thái đổi mới sáng tạo mạnh mẽ. Cụ thể, việc phát triển các nền tảng số quốc gia, đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin trong quản lý nhà nước, giáo dục và y tế sẽ tạo ra một không gian số rộng lớn và hiệu quả. Khuyến khích sự đa dạng văn hóa, bảo tồn và phát huy các giá trị truyền thống đồng thời tiếp thu tinh hoa văn hóa thế giới sẽ làm phong phú thêm không gian văn hóa. Việc nâng cao năng lực nghiên cứu khoa học cơ bản và ứng dụng, tạo điều kiện cho các nhà khoa học cống hiến sẽ kiến tạo không gian tri thức vững mạnh. Thách thức đặt ra là làm sao để xử lý hiệu quả không gian truyền thống như không gian hành chính, không gian lãnh thổ, biển đảo, kết hợp với việc phát triển các không gian phi vật thể một cách hài hòa và bền vững, tạo ra sức mạnh tổng hợp cho quốc gia. Việc này đòi hỏi một chiến lược tổng thể và sự cam kết mạnh mẽ từ các cấp lãnh đạo.